Sang phần nội dung

Mua máy ảnh cũ ở Đà Nẵng: đi đâu, xem gì, trả bao nhiêu

· đọc khoảng 8 phút

Máy ảnh là món giữ giá. Một thân máy mua bốn năm trước, chụp chưa tới mười nghìn tấm, vẫn đủ sức theo người mới đi hết chặng đầu mà chỉ tốn khoảng một nửa tiền máy mới. Vấn đề là ở Đà Nẵng, người cần bán và người cần mua thường không tìm ra nhau.

Bài này gom lại những gì cần biết trước khi bỏ tiền: mua ở đâu, xem những gì, và trả bao nhiêu thì hợp lý.

Mua máy ảnh cũ ở Đà Nẵng ở đâu?

Có bốn nguồn chính, mỗi nguồn một kiểu rủi ro khác nhau.

Mua trực tiếp từ người dùng là cách rẻ nhất vì không qua khâu trung gian nào. Bù lại bạn phải tự biết cách kiểm máy, vì không có ai bảo hành cho bạn. Đây cũng là cách phần lớn dân chụp ảnh ở Đà Nẵng sang tay cho nhau.

Cửa hàng máy cũ có kiểm tra sẵn và thường bảo hành vài tháng, giá cao hơn khoảng 10 đến 20 phần trăm so với mua trực tiếp. Đáng tiền nếu bạn chưa từng cầm máy cũ bao giờ.

Hội nhóm mua bán trên mạng xã hội có nhiều hàng nhưng lẫn cả người bán ở tỉnh khác. Máy chuyển qua đường bưu điện thì bạn mất đúng thứ quan trọng nhất: được cầm máy lên xem trước khi trả tiền.

Sàn thương mại điện tử chủ yếu bán hàng mới. Chỗ này hợp để tra giá máy mới cùng dòng, lấy làm mốc so sánh khi trả giá máy cũ.

Xem gì khi cầm máy trên tay?

Thứ tự dưới đây đi từ lỗi đắt tiền nhất tới lỗi rẻ nhất, để bạn phát hiện sớm thứ đáng bỏ đi.

Cảm biến: chụp một tấm nền trắng đều, khẩu f/16, lấy nét vô cực. Mở ảnh ra xem có chấm đen hay vệt mờ không. Bụi thì vệ sinh được, còn điểm chết và xước cảm biến thì sửa rất tốn.

Số shot: đây là số kilômét trên đồng hồ của máy ảnh. Thân máy phổ thông chịu được khoảng 100.000 tới 150.000 lần chụp, máy chuyên nghiệp cao hơn. Máy dưới 20.000 shot coi như còn mới.

Màn trập: chụp liên tiếp một tràng ở tốc độ cao, nghe tiếng có đều không. Tiếng lệch nhịp hoặc ảnh có dải tối là màn trập sắp hỏng.

Ngàm và thân: lắp ống kính vào, lắc nhẹ xem có rơ không. Nhìn ốc ở đáy máy, ốc bị toét là máy từng bị mở ra sửa.

Ống kính: soi ngược đèn tìm mốc và rễ tre bên trong. Vặn vòng lấy nét và vòng zoom, phải trơn đều, không sạn. Thử lấy nét tự động ở vật gần rồi vật xa vài lần.

Pin và phụ kiện: pin theo máy thường đã chai. Cứ tính thêm tiền mua pin mới vào giá máy.

Trả bao nhiêu là hợp lý?

Cách định giá đơn giản mà sát thực tế: lấy giá máy mới cùng dòng đang bán hôm nay làm mốc, rồi trừ theo tuổi máy và số shot.

Máy dùng dưới một năm, dưới 10.000 shot, còn đủ hộp và hoá đơn thường bán quanh 75 đến 85 phần trăm giá mới. Máy hai tới ba năm, khoảng 30.000 shot, rơi về 55 đến 70 phần trăm. Máy trên bốn năm hoặc quá 50.000 shot thì thường dưới một nửa.

Ống kính mất giá chậm hơn thân máy nhiều, vì bên trong không có linh kiện điện tử nào lỗi thời. Một ống kính tốt mua lại vẫn dùng được qua nhiều đời thân máy.

Nếu người bán ra giá thấp hơn hẳn mặt bằng, đó là dấu hiệu nên hỏi kỹ hơn chứ không phải may mắn.

Gặp nhau thế nào cho an toàn?

Hẹn ban ngày, ở quán cà phê có chỗ ngồi sáng và đông người. Bạn cần đủ ánh sáng để soi ống kính và đủ chỗ để thử chụp xa.

Mang theo thẻ nhớ của mình để chụp thử rồi mang ảnh về xem trên máy tính. Ảnh xem trên màn hình máy ảnh không đủ để thấy điểm chết.

Không chuyển khoản đặt cọc trước khi gặp mặt. Đây là mẹo lừa phổ biến nhất trong mua bán đồ cũ.

Xin ảnh chụp hộp và hoá đơn nếu người bán còn giữ. Không có cũng không sao, nhưng có thì dễ kiểm chứng nguồn gốc hơn.